Wednesday, December 2, 2015

Ném nỗi buồn về phía biển

Những con sóng dạt dào liệu có đem được nỗi buồn ra xa tít ngoài kia không?
Đà Nẵng trải dài dài với những bãi biển trong vắt kéo dài từ chân đèo Hải Vân đến tận Non Nước. Đứng từ đỉnh đèo Hải Vân nhìn xuống Đà Nẵng nằm cong mình trong nắng hứng những đợt gió từ biển thổi vào mát rượi.
nem-noi-buon-ve-phia-bien
Thảo My yêu biển đến lạ kỳ, ngay từ bé cô đã yêu biển. Cô thích ngắm những con sóng từ khi chúng còn dùng dình ở ngoài xa cho đến khi chúng vỗ vào bờ. Biển đem lại cho cô sự yên bình mà những thứ khác không đem lại được. Có những buổi tối buồn nhiều hơn vui, cô thường ngồi một mình trước biển, để cho những cơn gió len vào tận chân tóc mát rượi và nghe sóng vỗ rì rào trên bờ cát. Chính bởi yêu biển, Thảo My yêu tất tần tật những gì liên quan đến biển, từ những con thuyền chài với ngọn đèn măng sông ở tít ngoài xa cho đến đám còng chạy trên bãi biển. Thảo My hay đi lang thang dọc bờ biển, nhặt những vỏ ốc mà biển đánh dạt vào bờ về chưng trong tủ kính. Đến bây giờ, cô đã có nguyên một ngăn tủ với những chiếc vỏ ốc xinh xinh mà cô xem như báu vật.
Những con sóng chạy miết ngoài xa, và cũng chính những con sóng xém tí nữa đã đem Thảo My về với biển nếu không có anh. Đêm hôm đó, cũng như những buổi tối bình thường trước đó, cô vẫn lang thang đi dọc theo con biển Phạm Văn Đồng đang vàng vọt dưới ánh đèn của thành phố. Cái nóng đầu hạ khiến con người ta bức bối, với một người có tâm hồn hướng về biển như Thảo My, sự bức bối khiến cô ngạt thở. Để rồi cô đã làm một điều mà đến lúc này cô vẫn chẳng hiểu tại sao mình liều đến vậy. Chính lúc ấy, cô thèm ngâm mình dưới biển xiết bao. Để lại đôi giày còn vướng nhữn hạt cát trên bờ, Thảo My lao ra phía biển, đi miết cho đến khi dòng nước nhấp nhô ngang bầu ngực cô.
Gió mát rượi, nước biển mát rượi, Thảo My cứ thỏa sức lặn ngụp mà chẳng hay những con sóng đã đưa cô ra xa hơn. Chỉ đến khi bàn chân không còn chạm cát, cô mới hốt hoảng trở vào. Ai đó đã nói rằng, khi cận kề cái chết, người ta thường hốt hoảng, giữa giây phút sinh tử ấy, tiếng kêu cứu nhỏ bé của cô có lẽ không đủ lớn để những người trên bờ xuống ứng cứu. Sức lực của một cô gái nhỏ bé hông thể thắng nổi con triều đang lên. Thảo My đuối dần, đôi tay cô đã rã rời vì sóng nước. Ngay lúc ấy, cô chỉ thoáng thấy một ánh đèn le lói đang rọi về phía mình, cả tiếng ca nô đang rẽ sóng. Trong bóng đêm đang bao trùm ấy, một vòng tay thật chắc đã kéo cô lên.
Thảo My chả nhớ mình đã nôn ra bao nhiêu là nước biển, cô nằm lả đi cho đến khi người con trai ấy choàng cho cô chiếc khăn tắm để cô bớt lạnh. Ánh sáng từ những ngọn đèn hắt xuống khiến khuôn mặt anh vàng vọt.
- Cô có biết một năm ở đây có bao nhiêu người bỏ mạng vì tắm biển hay không mà giờ này còn xuống đó.
Từng chữ được anh buông ra chắc nịch khiến Thảo My sợ sệt. Cô cúi gằm mặt, không nói được câu nào, mà nói đúng hơn là cô cũng chẳng còn sức để nói.
- Tôi đưa cô về.
Người con trai đó lại cất tiếng. Đứng từ trên vỉa về nhìn về phía biển, người ta thấy một cặp nam nữ đang đi dọc theo bở cát, cô gái với những bước chân run rẩy tựa hẳn vào chàng trai với bờ vai chắc nịch. Chẳng ai hay biết lúc nãy biển lại nổi sóng dữ dội như thế nào.
***
Tùng - người con trai có làn ra rám nắng ấy là một thủy thủ lành nghề. Biển với anh như có một sợi dây vô hình ràng buộc vậy. Từ sau buổi tối định mệnh hôm đó, Thảo My ra biển không chỉ để ngắm biển và nhặt vỏ ốc nữa, cô có một chốn vui khác để đi về, đó là ngôi nhà ba gian của Tùng.
Quen anh, Thảo My biết được nhiều điều hơn về biển, và cô lại được anh kể cho nghe về cuộc đời truân chuyên gắn liền với biển cả của mình. Nhà anh đã có bốn đời đánh cá trên biển, đến khi cơn bão ngoài khơi nhấn chìm cha anh và con thuyền đầy ắp cá xuống đại dương không tìm thấy xác thì nhà anh mới thôi đánh cá. Người mẹ già của anh đã không chịu được nỗi đau biển cả để lại, đã mang đứa em trai của anh vào tận Sài Gòn sinh sống, như muốn trốn khỏi vị mặn của biển và của nước mắt. Chỉ còn anh vì quá yêu biển nên đã ở lại đây, lăn lộn với từng con sóng ở mảnh đất Đà thành xinh đẹp này.
Tùng lênh đênh trên những con tàu, công việc thủy thủ luôn đem anh xa đất liền, mới hôm qua anh còn ở Lý Sơn thì ngày mai lại anh đã xuống tận Phú Yên, có khi cả tháng anh mới điện thoại về cho My:
- Anh nhớ em.
Giọng nói khàn đục của Tùng bị tiếng gió làm cho nhiễu đi. Những lúc như vậy My lại nhớ anh da diết, cô nhớ bờ vai chắc nịch, nhớ vị mồ hôi mằn mặn đặc trưng mà mỗi người đi biển luôn có .
Cuối tuần, nhiều khi đến cuối tháng Tùng mới trở về, làn da của anh lại sạm đi vì nắng gió. Cứ mỗi chuyến đi biển, quay trở về anh lại đem cho cô một chiếc vỏ ốc mà anh đã cất công lặn tìm được. Những ngày thứ bảy của cô và anh gắn liền với chiếc chòi cứu hộ ở bãi biển.
Phạm Văn Đồng là một bãi tắm lớn và đẹp của Đà nẵng, những con đường thẳng tắp với hàng cây xanh tít tắp luôn níu chân khách du lịch. Chính bởi lượng khách đổ về đây rất đông nên công tác cứu hộ càng khó khăn. Tùng đã tình nguyện làm thêm không công vào cuối tuần ở đội cứu hộ của bãi biển.
Tình yêu luôn khiến trái tim mỗi người nhảy múa, con tim của Thảo My cũng vậy, nó đập rộn rã mỗi khi cô bước ra biển, nhìn về cái chòi cứu hộ ở trên cao. Thảo My ở dưới bắt tay lên miệng gọi to:Anh Tùng, chỉ một thoáng đã thấy anh thoăn thoắt trèo xuống với vẻ mặt hớn hở.
Với chiếc chòi cứu hộ, Thảo My có thể phóng tầm mắt của mình ra phía biển, ngắm nhìn hết sự lung linh và màu xanh ngăn ngắt của biển. Tùng có chiếc ống nhòm đeo ở cổ, anh hay choàng nó vào cổ Thảo My, bảo cô nhìn lên phía Bãi Bụt sẽ thấy tượng phật Bà sừng sững ở chùa Linh Ứng. Anh bảo đó là ngôi chùa linh thiêng nhất ở Đà Nẵng, Tùng muốn đưa cô lên đó, đứng trước tượng Quan Thế Âm cầu xin đức phật che chở cho tình yêu của hai đứa. Nhưng ngày đó luôn là niềm mong muốn bởi suốt cả tuần liền, anh lênh đênh trên biển còn khi quay về đất liền, công việc cứu hộ đã ngốn hết quãng thời gian rảnh rỗi của anh.
Một người con trai thì luôn biết cách làm cho trái tim của người con gái mình yêu phải thổn thức. Với Tùng, đó là những chiếc vỏ ốc. Ngăn tủ của Thảo My từ ngày có những chiếc vỏ ốc của Tùng càng thêm rực rỡ. Không biết anh kiếm từ đâu, những chiếc vỏ ốc với bao hình dáng lạ mắt, khổng lồ được anh tặng cho cô.
Có đêm ngồi ngoài biển, cũng chính trên cái chòi cứu hộ, Tùng lấy chiếc vỏ ốc có nhiều nếp lượn sóng rất đẹp đặt vào tay Thảo My. Anh bảo, khi cô áp tai vào chiếc vỏ ốc, sẽ nghe thấy lời thầm thì của biển. Chính khi cô áp chiếc vỏ ốc vào tai bên phải thì ở tai bên trái, cô nghe anh rù rì lời của biển cả: "Anh yêu em". Vậy đó, những vòng ôm, vị biển, cả những chiếc vỏ ốc đẹp đẽ kia đã khiến tình yêu của cả hai người thêm cháy bỏng.
***
Tùng hứa sẽ đem về cho Thảo My một nhánh san hô đỏ, đây là loại san hô rất đẹp và quý mà ít người gặp được. Những lời kể của Tùng về loài san hô đặc biệt kia khiến cô háo hức, ánh mắt cô long lanh khác thường, giống như một vì sao trong đêm bất chợt lóe sáng.
Buổi tối Chủ nhật, Tùng bắt gặp Thảo My đi dạo trên biển với một người đàn ông lạ. Người đàn ông với chiếc kính cận trễ xuống tận mũi, với chiếc áo sơ mi sực nức mùi nước hoa ấy bắt tay Tùng một cách hững hờ.
Thảo My nhanh nhảu:
- Đây là anh Sơn, bạn của anh trai em mới từ Nhật về. Anh Sơn là Giám đốc một tập đoàn ở Nhật, về đây để khảo sát tình hình để chuẩn bị xây mấy khu resort.
Tùng không mặn mà lắm với cánh doanh nhân, nói đúng hơn là những bộ cánh đắt tiền và cung cách trò chuyện của họ khiến anh e ngại. Anh trò chuyện với hai người một lát rồi quay trở về chòi, Thảo My thoáng thấy gương mặt anh có chút buồn, cô định nói với anh vài câu nhưng bàn tay của Sơn đã kéo cô đi mất.
Những ngày Tùng ở trên biển, Thảo My đi chơi với tay giám đốc Việt kiều kia. Bên chiếc bàn ăn sang trọng với champagne, với thịt bò hun khói, những câu chuyện Thảo My kể về Tùng khiến Sơn nhăn mặt:
- Cha Tùng ấy anh thấy chả có gì đặc biệt, sao em nói nhiều về anh ta vậy.
Vậy là cuộc trò chuyện lái sang một hướng khác, với những hãng nước hoa đắt tiền, những mẫu thời trang mốt nhất,... nói chung là những chuyện không liên quan đến biển. Những ngày ở bên Sơn, anh ta khéo léo rót những lời đường mật vào tai cô, những thỏi son, lọ nước hoa đắt tiền khến Thảo My choáng ngợp. Cô yêu Tùng, phải, điều đó không ai bàn cãi nhưng một người đàn ông sành sõi luôn biết cách để chinh phục người con gái đang đứng trước mặt họ. Có thể cách xuất hiện, cách tạo cớ gặp gỡ và cớ kiểm soát lẫn nhau là một phương pháp đã đổ nghiêng trái tim một người con gái.
Tối đó, trên bãi biển đang rì rào những đợt sóng kia, bờ môi Thảo My như nát nhàu bởi nụ hôn cuồng nhiệt của Sơn. Cô chẳng hề biết ở đằng xa, một người con trai với nhánh san hô đỏ đã trông thấy tất cả. Chưa bao giờ sóng đánh vào bờ ào ạt như lúc này.
***
Sơn đã có vợ và hai con gái ở Nhật, Thảo My như lặng người đi khi biết tin này, tấm ảnh giấu trong ví Sơn đã nói lên tất cả. Cô lẳng lặng đẩy nhẹ cánh cửa phòng, đi về phía biển. Đã ba ngày rồi cô không gặp Tùng, giờ này có lẽ anh đang trực ở chòi cứu hộ.
Anh Nghĩa đội trưởng nhìn My đăm đăm:
- Thằng Tùng nó vào Nam rồi em à, nó dặn khi nào em đến tìm nó thì đưa em cái này.
Nhánh san hô đỏ thắm một màu của đất trời. Cô không biết để hái được nhánh san hô này, anh đã bị nhiều vết cắt sắt lẹm đến tứa máu khi cố hái nó để đem về cho cô.
Thảo My đang đứng một mình trước biển, giữa mênh mông biển trời trông cô như một hạt cát nhỏ bé ở trên bãi biển, hạt cát ấy đang nhỏ những giọt nước mắt trước biển cả. Những con sóng dạt dào liệu có đem được nỗi buồn ra xa tít ngoài kia không?

Ừ thì em nhớ anh!

Hôm nay vô tình em lại bước qua con đường ấy. Dường như chẳng có sự thay đổi nào cả. Em chợt nhớ những ngày này năm trước, khi mình còn bên nhau. Những kí ức ùa về nguyên vẹn, chỉ như mới hôm qua thôi, anh vẫn nắm chặt tay em, mình cùng nhau bước đi dưới tán cây này. Ừ, em lại nhớ anh rồi!
em-va-mua-dong-400
Mùa thu năm nay sao buồn thế? Những cơn mưa cứ nối tiếp nhau, liên tiếp, dồn dập. Ngày đó, em thích mưa thu lắm. Nó không đỏng đảnh như mưa mùa hạ, không lạnh lẽo như mưa mùa đông và cũng chẳng ẩm ướt như mưa mùa xuân. Nó  cho em cảm giác an toàn vừa đủ. Rồi mình xa nhau vào đúng một chiều mưa ngâu. Em bỗng rùng mình khi nhớ tới cơn mưa hôm ấy, cơn mưa mùa thu trở nên nặng nề, vô tình đến lạ. Là vì em chợt nhớ anh chăng?
Em có cô bạn gái vừa bước vào tình yêu. Nhìn gương mặt vui tươi, ánh mắt yêu đời của cô ấy trái tim em bỗng thấy rộn ràng. Những kỉ niệm lại tràn về. Có chút gì như chạnh lòng. Em cũng đã một thời như thế. Hình như, em nhớ anh!
Những lúc cố tỏ ra mạnh mẽ và can đảm, em tưởng như đã gạt hết hình ảnh của anh ra khỏi tâm trí mình. Nhưng rồi chỉ một chiếc lá thu rơi nhẹ cũng khiến hình ảnh anh trở về trước mắt em rõ ràng, nguyên vẹn. Lí trí chẳng còn đủ sức để trấn át con tim em nữa. Giọt nước mắt lăn dài trên má, em nhận ra mình nhớ anh rất nhiều.
Thu tới rồi. Có những ngày mưa buồn lắm. Em quay quắt trong nỗi nhớ anh. Nhớ con đường hoa sữa thơm ngào ngạt. Nhớ cái ôm rất vội trong chiều nắng hanh hao. Nhớ bàn tay anh siết chặt tay em trong ngày mưa gió. Ừ thì em nhớ anh!
Sài Gòn mưa và… em nhớ anh!
“Em lặng đến cuối cơn mưa bất chợt
Lộng lẫy sau lưng bảy sắc cầu vồng
Những giọt trong veo mở lòng mùa hạ
Gió thiên đường cuồng dại dưới môi cong

Em thanh khiết vào ta như lẽ thật
Mong manh áo vàng chớm thu mênh mang
Em tìm một trái tim đừng bội bạc
Giữa đời ta thánh thiện với hoang đàng!”

Đang mải mê làm việc, cô bỗng giật mình bởi tiếng sấm từ bên ngoài khung cửa sổ, rồi như ko chờ đợi điều gì, một cơn mưa bất chợt kéo đến, rất nhanh, càng lúc mưa càng lớn, cô nhìn ra bên ngoài với nhiều tâm trạng cảm xúc đến lạ, lúc nào cũng vậy, ai biểu cô yêu mưa làm gì, rồi thích ngắm nhìn mưa rơi, mặc dù biết rằng nếu bị mắc mưa thì chằng tốt chút nào cho sức khỏe, nhưng yêu là yêu, thích là thích,  đó là sở thích của cô,  không ai ngăn cấm được, những lúc nhìn mưa và nghe tiếng mưa rơi như thế này, cô cảm thấy trong lòng mình rất nhẹ nhàng và thoải mái, khung cảnh tuyệt vời này mà được “tô vẽ” thêm một cốc ca cao nóng nữa thì tâm trạng con người ta sẽ dễ chịu vô cùng, mọi áp lực công việc cũng gần như tan biến.
Sài Gòn mưa và… em nhớ anh!
Sài Gòn mưa và… em nhớ anh!

Cô… cứ mải nhìn cơn mưa ngoài kia một cách chăm chú, cho đến khi chợt nhớ đến công việc mà mình còn đang dang dở, cô vội vã làm nhanh và hoàn thành xong nó trước khi ra về, rồi kim đồng hồ chỉ  5h30 cũng đã điểm, cô đứng dậy tắt máy tính, thu xếp đồ đạc rồi bước nhanh ra khỏi công ty, cô đi vội về phía chỗ để xe như để tránh cơn mưa còn dư âm của lúc nãy, cơn mưa này kéo dài thật, nhưng không sao, cô yêu mưa cơ mà, có mưa làm bạn đồng hành trên đường về cũng khá là thú vị đối với cô.

Nếu nói là yêu mưa, thích mưa mà chỉ được ngắm nhìn, không được chạm đến thì sở thích đó đâu còn là trọn vẹn. Cô đã từng nghe đâu đó người ta nói rằng:

“Bạn nói bạn yêu mưa,... rồi vội vàng bung ô khi mưa rơi!
Bạn nói yêu Mặt Trời,... rồi trú râm lúc trời nắng!
Bạn nói yêu gió lắm,.... rồi cài chặt then cửa mỗi khi gió về!
Thế nên tôi sợ... khi bạn nói .............YÊU tôi!”
 
 
Thế cho nên, cô muốn sở thích của mình được trọn vẹn, niềm vui được trọn vẹn, và dĩ nhiên cô muốn yêu một người thật trọn vẹn bằng tất cả tình yêu chân thành của mình, nhưng …“Có lẽ đường phố quá đông người, nên HẠNH PHÚC tắc đường đã đến muộn .” Cô cứ tin là vậy, bởi vì nếu yêu, cô sẽ yêu hết con tim mình, chỉ là Sài Gòn giấu anh kỹ quá, cô chưa tìm ra mà thôi.
 
Cuối cùng thì cô cũng về tới nhà, mưa lúc này cũng đã tạnh dần, cái không khí oi bức thường ngày của Sài Gòn cũng đã trở nên mát mẻ hơn, dễ chịu hơn nhiều rồi, nhưng bầu trời thì cũng bắt đầu tối đi, cô chậm rãi đi vào phòng và nhanh chân bước đến bàn laptop, mở bản nhạc về mưa mà cô yêu thích, chỉ là 1 bản nhạc không lời nhưng lại làm cô thích thú đến vô cùng khi nghe nó.

Như một thói quen trong cuộc sống, sau khi mở nhạc, cô đăng nhập vào trang mạng xã hội Facebook, đó là nơi cô có thể tự do sống theo kiểu mình muốn, cô muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói, cái mà người ta vẫn thường gọi là chém gió loạn xạ trên face ấy, cô có thể nói bất cứ điều gì mà không cần e ngại người khác sẽ đánh giá về mình như thế nào, bởi ở đó toàn những người xa lạ, những người mà cô chưa bao giờ gặp mặt ở ngoài đời, và cũng không một ai trong cái “Friend List” ấy biết rõ về cô, thậm chí là cái tên, dĩ nhiên gương mặt cô ra sao cũng không ai biết. Mà cũng đúng thôi, bởi vì đó là cái địa chỉ Facebook thứ hai mà cô tự lập ra cho bản thân mình,  cô cho phép bản thân được tự do thoải mái với cái “thế giới ảo” thứ hai này, cô đã cố ý giấu bản thân mình đi thì làm sao ai biết được. Nói đúng hơn đó là “Thế giới tự kỷ” của cô_ những người bạn “xa lạ” đó vẫn thường gọi như vậy mà. Cô chấp nhận với cái tên gọi ấy như có một chút gì đó rất  thú vị. Cô cảm thấy khá hài lòng khi nói chuyện với những người bạn “xa lạ” này, đôi lúc cô thấy vui với cái cách nói chuyện hài hước của họ, những lời khuyên ý nghĩa từ họ sau khi nghe cô tâm sự, cô nghĩ rằng sống trên đời này mà cảm thấy trong lòng luôn vui vẻ thì đã là một hạnh phúc, cho dù người mang đến niềm vui đó không phải là một người thân quen của mình mà chỉ là một người dưng, vậy cho nên đối với cô, ảo mà thật, thật mà ảo, cô đều xem họ như là những người bạn, không gặp nhau thì đã sao, chỉ cần trò chuyện vui vẻ với nhau thì há chẳng phải là tốt hơn sao, cô có đọc ở đâu đó một câu như thế này: “Người ta tìm đến với nhau trên facebook hay yahoo gì chỉ là để tạm thời quên đi cái nhọc nhằn của cuộc sống bộn bề. Không nhất thiết phải biết rõ về nhau. . .” Đúng, biết rõ về nhau đôi khi lại mất tự nhiên hơn ấy chứ, cô nghĩ đó là một sự giấu mình khá hoàn hảo, rồi như có một luồng suy nghĩ nào đấy lướt ngang qua đầu, cô tự mỉm cười với chính bản thân_một cái mỉm cười nhạt và chứa một chút nghi hoặc: “Nếu như một ngày nào đó, cô “bốc hơi” khỏi cái “thế giới ảo” này thì liệu có ai trong những người bạn “xa lạ” đó còn nhớ đến cô không? Hay là đối với họ, cô chợt đến rồi chợt đi như một lẽ tất yếu của cuộc sống, một quy luật của người dưng, hay là như cơn mưa bất chợt của buổi ban chiều, cơn mưa đến làm dịu lòng người, và ra đi cũng vô tình không kém…

….

Trong cuộc đời này, đâu phải lúc nào cũng là màu hồng, đâu phải lúc nào cũng là cuộc sống bằng phẳng, không gập ghềnh… như ta mong muốn,. . . nếu muốn thấy cầu vồng, phải chờ hết những cơn mưa… Có lẽ vì thế mà cô yêu mưa, bởi vì cô biết rằng sau cơn mưa sẽ có nắng, sẽ có cầu vồng đầy màu sắc trên bầu trời, và dĩ nhiên sẽ có… hy vọng.

Cũng như… nếu muốn gặp được tình yêu đích thực của đời mình, cô cũng cần phải trải qua nhiều thử thách trong cuộc sống, trong tình yêu, để học cách trưởng thành hơn, chín chắn hơn, biết yêu thương và trân trọng mọi thứ dù chỉ là những điều đơn giản nhất. Tình yêu đôi khi cũng tự tìm đến với ta vào những lúc không ngờ nhất, là khi chỉ nói chuyện với nhau qua Facebook, quan tâm nhau, hỏi thăm nhau và ta biết con tim mình đã rung động tự bao giờ, nhưng không ai nói với ai câu nào để cho đối phương biết tình cảm ta dành cho họ đã thật sự có chỗ đứng trong tim…
Đó là khi cô biết con tim mình đã lỗi nhịp….


Ừ thì cô biết là vậy đấy, nhưng sao cô lại có cảm giác nhớ anh, đôi khi nhớ rất nhiều, phải chăng cô đã dành tình cảm cho anh, cô không chắc đó là thứ tình cảm gì, tình bạn hay… tình yêu, hay chỉ là lưng chừng của một mối quan hệ không tên? Cô không rõ, nhưng có một người nào đó để nghĩ về,với cô đó cũng là một hạnh phúc, mặc dù rằng hạnh phúc ấy liệu có dành cho cô? . . .
. . .
    Trời lại bắt đầu mưa…. Và cô lại nhớ đến anh….!

Mưa đêm...buồn nhớ ai?

Tiếng mưa cứ rả rích trên mái nhà, lòng hiu quanh đang nhớ về ai? Nỗi nhớ ơi ! xin mi hãy ngủ yên đừng đeo bám ta mãi. Nhớ...anh, ừ thì nhớ thôi nhưng sao cảm giác này lại mang đến cho con người ta cảm xúc khó chịu, đến khó tả như thế này.
 
 
 
Yêu là nhớ -  thương là nhớ - thích là nhớ - xa nhau là nhớ - gần nhau là nhớ. Mọi cung bậc, mọi cảm xúc cũng bắt đầu từ nhớ. Có ai tin rằng dù bạn đang ở cạnh, ngồi rất gần người mình yêu thì cũng nhớ không? Ừ...thì có lúc em từng nhớ anh như vậy đấy, nói ra biết chắc anh sẽ không tin và sẽ mắng em một câu "mới gặp mà nhớ gì...xạo quá...ai mà tin".
 
 
 
 
 
 
Em đang phân vân lắm anh à, có lúc em ước mình sống hoàn toàn khác như bây giờ, không suy nghĩ hay lo lắng điều gì? nhưng đó chỉ là ước thôi làm sao thành được sự thật anh nhỉ. Hạnh phúc ơi ! sao mi quá mong manh, mong manh đến nỗi có thể mất đi lúc nào không hay cho dù con người cố nắm giữ lấy nó.
 
 
 
Nếu em sinh ra trong một gia đình bình thường thì có lẽ giờ này em không ngồi ở đây gõ những con chữ này vì lúc đó có khi em sẽ đi lấy chồng và nuôi con rồi anh nhỉ. Nhưng em lại sinh ra trong gia đình khác anh à, em làm gì cũng theo gia đình và cũng không phải do mình em quyết định tất cả.
 
 
 
 
 
 
Em muốn và rất muốn anh à...nhưng mọi chuyện gấp quá em chưa chuẩn bị gì cho mình, em sợ mình sẽ làm anh buồn, sẽ làm gánh nặng thêm cho anh. Em còn con nít hay do em suy nghĩ nhiều hay một lí do nào khác. Sao mọi chuyện cứ diễn ra nhanh đến vậy, sao không cho người khác một cơ hội để tiếp bước.
 
 
 
Gía như cuộc sống em nó bằng phẳng một tí, giá như mọi thứ diễn ra với em như bao người cùng trang lứa khác thì giờ đây có lẽ em sẽ đủ tự tin để có thể sánh bước cùng anh, còn bây giờ thì em chưa thể làm được điều mình muốn. Vì gia đình em khác với gia đình anh, vì gia đình em muốn em có công việc ổn định rồi mới tính tới chuyện...
 
 
 
 
 
 
Nhìn lũ bạn đứa nào cũng có chồng con cả rồi, có lúc em cũng muốn như tụi nó để an phận và nhìn lại mình còn lông bông quá. Chẳng biết ngày mai sẽ ra sao? không nói trước được điều gì cả. Cứ mỗi lần tụi nó gửi thiệp hồng cho em thì bảo "bao giờ tới lượt mầy đây?" em chỉ biết cười trừ và cũng không xác định rõ cho tụi nó biết.
 
 
 
Bốn năm, liệu anh có chờ nỗi không? Trong bốn năm đó rồi sẽ xảy ra chuyện gì tiếp theo? Ai sẽ là người thay đổi? Sao lại phải chờ đến bốn năm? sao phải chờ sự sắp đặt của một người?....Có lúc anh nói đùa, có lúc lại nói thật không biết đường đâu mà tìm.
 
 
 
 
 
 
Đôi lúc em muốn có người bên em, quan tâm em, lo lắng cho em, tin tưởng - vị tha, bao dung và chia sẻ cùng em nhưng tình yêu không phải là thứ đòi hỏi quá nhiều, ngay cả những cảm xúc ấy nhưng nó là thành phần tạo nên một tình yêu. 
 
 
 
Anh à, em muốn ở bên anh, muốn cùng anh đỡ lấy những gánh nặng anh đang vác trên vai nhưng đâu đó em biết được anh sợ bản thân mình làm ảnh hưởng đến em, anh sợ mình sẽ làm khổ em và anh sợ gia đình anh như thế sẽ gây áp lực cho em.
 
 
 
 
 
 
Nhưng anh à, cho dù có khó khăn hay có ra sao đi nữa, thì mong anh hãy tin em một lần nhé. Tin vào tình yêu của anh và em, tin vào những chuyện đang xảy ra và tin vào tình cảm mà em luôn dành cho anh, dành cho một người đặt biệt và quan trọng nhất của em.
 
 
 
 
 
 
Nhớ...rất nhớ... Nhớ những lúc hai đứa trên một chiếc xe....Cũng vào trời mưa như vậy....

Em ôm anh....

Thật ấm áp.....

Em nhớ anh lắm....

Ngày nào em cũng nghĩ đến anh.....

Phải làm sao đây....?

Cho nỗi nhớ không đong đầy.

Phải làm sao đây...?

Cho em thôi ngừng nhớ anh.