Lặng nghe tiếng mưa, lặng nghe tiếng thu...
¶*Nội dug bạn cần tìm k có hoặc đã hết.. !!!
¶
¶* Người bạn cần tìm k tồn tại hoặc đã chết...
~>" Cuộc sống quanh ta đa phần dối trá..."
]
¤
]
~>" Ta mỉm cười giả tạo chỷ vậy thôi.."
¶
¶* Người bạn cần tìm k tồn tại hoặc đã chết...
~>" Cuộc sống quanh ta đa phần dối trá..."
]
¤
]
~>" Ta mỉm cười giả tạo chỷ vậy thôi.."
"Có mùa thu nào cây không rụng lá? Có cuộc tình nào trọn vẹn không anh?". Khá lâu rồi em mới đợi một chuyến xe bus lâu như thế này, phải mất gần một giờ đồng hồ, mà cũng lạ thật, với tính khí của em mà hôm nay em lại không khó chịu. Không phải vì e rảnh quá, mà vì đơn giản em muốn một lần thảnh thơi... sau rất nhiều vội vã.
Em lắng mình nghe cuộc sống quanh em, cuộc sống mà lâu rồi em không thấy yêu nó từ khi anh đi.
Đắm chìm trong vô vàn những mong nhớ, nuối tiếc về một quãng thơi gian quá ngắn ngủi bên nhau, tưởng chừng như em đã quên trở về thực tại, quên cả cách làm cho mình vui, mình buồn và em cũng quên cách khóc rồi anh ạ. Vậy mà hôm nay, em thấy lòng chợt mênh mang một cảm xúc không tên, thấy một chút buồn tê tái, rồi bất chợt lại cười một nụ cười chua xót, chua xót cho em, cho những tháng ngày mang tên “ không anh”, có gì đó làm mắt em mờ đi, làm nụ cười em mặn đắng. Phải, em khóc rồi anh - Thứ mặt nạ cuộc sống em phủ lên mình, giờ không đủ giữ cho em được mạnh mẽ để gạt đi dòng nước mắt ấy.
Cũng bởi vì...trời đã sang thu. Em vốn không yêu Hà Nội, không thích sự sống vồn vã, tấp nập nơi đây, không thích sự ồn ào, không thích cả cái nóng như thiêu đốt em. Em...trước đây, không hề tồn tại suy nghĩ sẽ ở lại Hà Nội, chứ đừng nói em sẽ yêu Hà Nội. Để rồi gặp anh, một người con của Hà Nội, em yêu anh rồi yêu cả Hà Nội của anh.
Em nhớ những góc phố, những con đường anh đưa em qua, không nơi nào anh quên nhắc em, là những chiều lang thang phố cổ, những tối dạo Hồ Tây, là những gì ngon nhất Hà Nội. Em...từ một con bé không thích Hà Nội, không biết gì về Hà Nội, lại trở nên say đắm từng con đường, từng ngõ nhỏ, em đã biết cảm nhận mùi vị của mưa, của nắng, của nỗi nhớ nơi đây.
Và...em đã rất mong chờ mùa thu này...mùa thu có anh. Người ta nói thu Hà Nội đẹp lắm nên em đã muốn yêu thu Hà Nội...từ anh.Vậy mà...Anh...vội vã quên em, em vội vã hàn gắn vết thương trong tim mình, nên vô tình quên rằng thu đã về mỗi sớm nay.
Và... em bước một mình nghe thu sang. Trời cao hơn, trời trong xanh lắm, gió mơn man đùa tóc em, nhưng cũng không đủ làm tóc rối, gió chỉ khiến em mỉm cười, khoác áo len mỏng và chợt thèm một cái ôm nơi anh. Nắng nhẹ nhàng hôn lên từng kẽ lá, nắng làm sương thu buồn khi phải chia xa. Vẫn những tiếng leng keng nơi vỉa hè trà đá, tiếng cười nói nơi ai? Chỉ mình em bước buồn theo vấn vương, thèm một lần được dạo phố, tay trong tay...
Con đường mát nhất Hà Nội ấy, giờ đã ngập tràn lá vàng rơi, là lá vàng hay tim em đã úa?
Hồ Tây gợn sóng, trăng buồn nhuốm màu nước lung linh, là trăng thu buồn hay màu mắt em không vui?
Đưa tay ôm lấy bờ vai nhỏ, em thèm được ngồi sau xe anh, vòng tay ôm anh, thèm được liên thuyên đủ thứ chuyện với, anh sẽ đưa em đi dạo phố, cho em ăn mì gà ngon nhất Hà Nội, sẽ chỉ cho em ngôi nhà đẹp nhất Hà Nội, bến Hàn Quốc và đường Nhận Bản em thích đi...và... sẽ yêu em như cách anh yêu thu Hà Nội.
Em chưa kịp hỏi anh “ cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ ” thì anh đã mang Hà Nội đi xa em, đã tô màu xám cho bầu trời thu nơi em. Mỗi sáng tỉnh dậy, phảng phất đâu đây vị ngọt hoa sữa, em nhận ra hương ổi, lặng mình nhìn sương giăng...anh đã dậy chưa? Em thèm một chiếc hôn chào ngày mới và mong anh được an lành.
Trưa về, nắng lên rồi anh, môi em thêm đỏ, mắt em long lanh, những bông hoa mười giờ nở rộ, khẽ nhìn chúng đong đưa... Em ước em là bông hoa kia, anh sẽ đến bên em, hôn nhẹ nhàng lên má em ửng hồng. Gió chiều mang em trở lại với cô đơn, em thấy nhớ nhà, dù em đã tự lập năm năm nay, nhưng chiều về là lúc em thấy em yếu mềm nhất. Thêm chút gió, một chút mây, hoàng hôn đỏ làm em nhớ anh.
Đêm về, là lúc em buông mình trong những tiếng thở dài, những giọt nước mắt mang tên anh, những tiếng cười mỉa mai ngốc nghếch. Trăng vô tình trăng cũng muốn xa em. Ngoài kia, những cơn mưa đầu mùa khẽ hát. Mưa thu, nhẹ lắm, không làm ướt áo em, nhưng đủ làm tim em thấy lạnh giá.
Thu đã về thật rồi ư?
Lặng nghe tiếng mưa, lặng nghe tiếng thu...
Em... chơi vơi...bên Hà Nội.
.jpg)
.jpg)
No comments:
Post a Comment